Chào mừng quý vị đến với Website của Dương Văn Hải.
Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy đăng ký thành viên tại đây hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
Ơn nghĩa sinh thành

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn: Sưu tầm, rất bổ ích
Người gửi: Vũ Thị Mai Lan
Ngày gửi: 21h:09' 16-04-2009
Dung lượng: 411.5 KB
Số lượt tải: 21
Nguồn: Sưu tầm, rất bổ ích
Người gửi: Vũ Thị Mai Lan
Ngày gửi: 21h:09' 16-04-2009
Dung lượng: 411.5 KB
Số lượt tải: 21
Số lượt thích:
0 người
với cha, mẹ ...
Con mãi la trẻ thơ.
Con yêu dấu...
Ngày nào con thấy cha mẹ quá già, thì con cố nhẫn nại và thông cảm cho cha mẹ, nghe con.
Nếu cha mẹ ăn uống đổ lên đổ xuống…
Nếu cha mẹ mặc đồ khó khăn… con hãy nhẫn nại!
Hãy nhớ lại số thì giờ mà cha mẹ đã bỏ ra để dạy cho con biết bao điều khi con còn thơ.
Nếu cha mẹ cứ nói đi nói lại mãi một điều.
Hãy cố lắng nghe!
Khi con còn bé, con vẫn muốn cha mẹ đọc lại mãi một chuyện, từ đêm này sang đêm kia, cho đến khi con thiếp ngủ.Và cha mẹ đã chiều con…
Cha mẹ đã dạy con biết bao nhiêu điều… dạy ăn… dạy mặc… dạy đối xử… dạy phương cách cho con đương đầu với cuộc sống…
Nếu thỉnh thoảng cha mẹ quên đi điều gì hay không theo kịp điều con nói… thì để cho cha mẹ đủ thì giờ mà nhớ lại… và nếu cha mẹ không nhớ ra, thì đừng cau có cằn nhằn… bởi vì điều quan trọng nhất đối với cha mẹ là được ở cạnh con và nói chuyện với con thôi.
Khi cha mẹ không muốn ăn thì đừng có ép nữa!
Cha mẹ biết khi nào mình đói và khi nào thì không.
Rồi đến ngày kia, khi cha mẹ nói rằng mình không còn muốn sống nữa… con chớ nối giận lên… vì sẽ đến lúc, tới lượt mình, con sẽ hiểu vì sao.
Con đừng buồn, khổ hay bối rối trước tuổi già và thể trạng của cha mẹ. Con cứ ở cạnh cha mẹ, gắng hiểu lối sống của cha mẹ, và cố gắng hết sức mình như cha mẹ từng cố gắng hiểu con ngày con mới ra đời.
Hãy giúp cha mẹ bước đi… giúp cha mẹ hoàn tất cuộc đời với tâm tình yêu thương và nhẫn nại. Cách duy nhất để cha mẹ còn có thể cám ơn con, ấy là nở với con một nụ cuời kèm với cả yêu thương.
Cha mẹ yêu con, con ơi.
Cha mẹ của con…
Con mãi la trẻ thơ.
Con yêu dấu...
Ngày nào con thấy cha mẹ quá già, thì con cố nhẫn nại và thông cảm cho cha mẹ, nghe con.
Nếu cha mẹ ăn uống đổ lên đổ xuống…
Nếu cha mẹ mặc đồ khó khăn… con hãy nhẫn nại!
Hãy nhớ lại số thì giờ mà cha mẹ đã bỏ ra để dạy cho con biết bao điều khi con còn thơ.
Nếu cha mẹ cứ nói đi nói lại mãi một điều.
Hãy cố lắng nghe!
Khi con còn bé, con vẫn muốn cha mẹ đọc lại mãi một chuyện, từ đêm này sang đêm kia, cho đến khi con thiếp ngủ.Và cha mẹ đã chiều con…
Cha mẹ đã dạy con biết bao nhiêu điều… dạy ăn… dạy mặc… dạy đối xử… dạy phương cách cho con đương đầu với cuộc sống…
Nếu thỉnh thoảng cha mẹ quên đi điều gì hay không theo kịp điều con nói… thì để cho cha mẹ đủ thì giờ mà nhớ lại… và nếu cha mẹ không nhớ ra, thì đừng cau có cằn nhằn… bởi vì điều quan trọng nhất đối với cha mẹ là được ở cạnh con và nói chuyện với con thôi.
Khi cha mẹ không muốn ăn thì đừng có ép nữa!
Cha mẹ biết khi nào mình đói và khi nào thì không.
Rồi đến ngày kia, khi cha mẹ nói rằng mình không còn muốn sống nữa… con chớ nối giận lên… vì sẽ đến lúc, tới lượt mình, con sẽ hiểu vì sao.
Con đừng buồn, khổ hay bối rối trước tuổi già và thể trạng của cha mẹ. Con cứ ở cạnh cha mẹ, gắng hiểu lối sống của cha mẹ, và cố gắng hết sức mình như cha mẹ từng cố gắng hiểu con ngày con mới ra đời.
Hãy giúp cha mẹ bước đi… giúp cha mẹ hoàn tất cuộc đời với tâm tình yêu thương và nhẫn nại. Cách duy nhất để cha mẹ còn có thể cám ơn con, ấy là nở với con một nụ cuời kèm với cả yêu thương.
Cha mẹ yêu con, con ơi.
Cha mẹ của con…
 






Các ý kiến mới nhất